Recent Articles

Liên văn bản – sự triển hạn đến vô cùng của tác phẩm văn học

Từ ngàn xưa, thuở văn học có những dấu vết phôi thai của lý thuyết, như thuyết mô phỏng của Socrates và học trò của ông, Plato, đã phát triển thêm, cho đến thời cực thịnh của hiện thực chủ nghĩa vào thế kỷ 18 – 19, người ta bảo, nghệ thuật bắt chước đời sống và thế giới xung quanh; cuối thế kỷ thứ 19, trào lưu Avande-Garde và Dadaism chủ trương nghệ thuật bắt chước nghệ thuật; với khái niệm liên văn bản, các nhà lý thuyết hậu hiện đại không những chứng minh sự đúng đắn của quan điểm nghệ thuật bắt chước nghệ thuật, mà còn đẩy quan điểm này đi xa thêm một bước nữa: đời sống bắt chước nghệ thuật. Lời tuyên bố này, thực chất không mới, giản dị, từ gần hai thế kỷ trước, khi sống lưu vong tại Paris, Oscar Wilde đã tuyên bố một cách đầy khiêu khích như vậy.

Lý thuyết và phê bình văn học đương đại: từ cấu trúc luận đến giải cấu trúc

Cấu trúc luận (structuralism) là một phong trào tri thức bắt nguồn ở Pháp trong những năm đầu của thập niên 1950 và lần đầu tiên được đưa vào ứng dụng thực tiễn thông qua công trình nghiên cứu của nhà nhân chủng học Claude Lévi-Strauss. Nhưng chính Roland Barthes mới là người tiên phong ứng dụng những nguyên lý của chủ thuyết này vào việc nghiên cứu và phê bình văn học cũng như văn hoá hiện đại Pháp

Vấn đề nội dung, chất liệu và hình thức trong sáng tạo nghệ thuật ngôn từ (1/2)

Bài viết này là một thử nghiệm phân tích dưới góc độ phương pháp luận một số khái niệm và vấn đề cơ bản của thi pháp học trên cơ sở mỹ học hệ thống chung. Điểm xuất phát cho sự khảo cứu của chúng tôi là một số công trình về thi pháp học của các tác giả Nga, mà những luận điểm chính trong đó chúng tôi sẽ xem xét phê phán ở mấy chương đầu; tuy vậy chúng tôi sẽ không đề cập đến và không đánh giá những khuynh hướng và những công trình riêng biệt trong chỉnh thể và trong tính xác định lịch sử của chúng, bởi vì đối với chúng tôi cái có ý nghĩa quan trọng hàng đầu chỉ là giá trị hệ thống của những khái niệm và luận điểm cơ bản.