Recent Articles

Tuyên ngôn thứ nhất của chủ nghĩa siêu thực

Lý trí của người đang mơ hoàn toàn hài lòng với tất cả những gì xảy đến với anh ta. Câu hỏi đáng sợ về khả năng không được đặt ra nữa. Hãy giết, hãy bay nhanh hơn, hãy yêu chừng nào nó làm anh hài lòng. Nếu anh chuyển động, liệu anh có chắc là thức dậy giữa những xác chết? Hãy để tự mình điều khiển, các sự kiện không cho phép anh hoãn chúng lại. Anh không có tên gọi. Sự dễ dàng của mọi thứ là không thể đánh giá được. 

Lý thuyết hóa phái tính/giới tính ở Nhật Bản thời cận đại: Hoa trinh nữ và Đỗ quyên dại của Kitamura Kigin

Trong cả Hoa trinh nữ  Đỗ quyên dại, Kigin giải cấu trúc thơ ca và cách thức đọc thơ bằng cách xác định những “khác biệt” chưa được nhận biết trước đây trong những phạm trù truyền thống mà chúng được kiến thiết nên từ đó. Trước đây, một bài thơ – hay thậm chí một tác phẩm văn xuôi – của một phụ nữ thời Heian có thể tiết lộ những thâm ý và phối cảnh gắn với thực tế là tác giả của nó là một phụ nữ có kinh nghiệm sống và ngôn ngữ khác với đàn ông; và do đó cô ta có những điều khác để nói trong tác phẩm. Nhưng chỉ riêng thực tế ấy không gắn kết tác phẩm đó về mặt khái niệm với mọi tác phẩm khác của một phụ nữ, và tác phẩm đó cũng không được thừa nhận như là kho chứa những kinh nghiệm nữ quyền riêng biệt. Theo một nghĩa nào đó, tác quyền nữ bị mô thức tiếp nhận này xóa bỏ. 

Chủ nghĩa hậu cấu trúc

Chủ nghĩa hậu cấu trúc hình thành ở Pháp nhưng từ những năm 70 về sau đặc biệt thịnh hành ở Mỹ, nhất là ở Đại học Yale, nơi mà Jacques Derrida thường đến giảng dạy. ở đây đã hình thành hẳn một trường phái Yale với những công trình Giải cơ cấu và phê bình (1979) tập hợp những công trình của J. Derrida, Paul de Man, H. Bloom, G. Hartman và J. H. Miller, Đọc ngụ ý của Baultmann, Lý thuyết văn học của T. Eagleton…