Recent Articles

Hoạt động cấu trúc chủ nghĩa

Mục đích của bất kỳ hoạt động cấu trúc chủ nghĩa nào, dù đó là hoạt động phản tư hay hoạt động thi ca, là cấu tạo lại một “đối tượng” theo cách nào đó để thể hiện trong sự cấu tạo lại đó các quy tắc vận hành (các “chức năng”) của đối tượng ấy. Do đó trên thực tế, cấu trúc là một vật thế vì giả tạo [simulacre] của đối tượng, nhưng là một vật thế vì giả tạo được định hướng, được quan tâm, bởi lẽ đối tượng được mô phỏng làm xuất hiện cái gì đó vẫn còn chưa nhìn thấy được, hay nếu thích thì ta có thể nói là chưa thể quan niệm được trong đối tượng tự nhiên. Con người cấu trúc nắm lấy cái thực tồn [réel], tháo nó ra rồi ráp nó lại; nhìn bề ngoài thì thấy nhỏ nhặt thật (điều này khiến cho một số người nói rằng công việc của nhà cấu trúc là thứ “vô nghĩa lý, chẳng thú vị, vô tích sự, v.v.”). Tuy nhiên, từ một điểm nhìn khác, chính cái nhỏ nhặt này lại có tính quyết định, bởi lẽ giữa hai đối tượng này, hay hai thời, của hoạt động cấu trúc chủ nghĩa, cái mới được sinh ra, và cái mới này không phải là cái gì khác ngoài cái khả niệm nói chung: vật thế vì giả tạo là cái trí tuệ được thêm vào cho đối tượng, và sự thêm vào này mang kích thước nhân học ở chỗ nó chính là con người, là lịch sử của con người, là hoàn cảnh và sự tự do của con người, và chính là sự phản kháng mà tự nhiên đem đối chọi với tinh thần của con người.

Lịch sử văn học như là sự khiêu khích đối với khoa học văn học

Hans Robert Jauss đến với mỹ học tiếp nhận từ lịch sử văn học. Tác phẩmLịch sử văn học như là sự khiêu khích đối với khoa học văn học(1970) đưa ra một quan niệm mới về lịch sử văn học. H. R. Jauss cho rằng lịch sử văn học phải bao gồm cả lịch sử tiếp nhận tác phẩm của người đọc. Thực ra luận điểm mới này lại bắt nguồn từ luận điểm mới về tác phẩm văn học, nghĩa là tác phẩm văn học không chỉ là văn bản của nhà văn, mà văn bản ấy phải được người đọc đọc: tác phẩm chỉ hình thành trong và qua sự tiếp nhận của người đọc.

Giải phẫu phê bình

Northrop Frye là một nhà phê bình văn học nổi tiếng, giáo sư Đại học Toronto, Canada. Ông là tác giả của nhiều công trình phê bình như Sự đối xứng khủng khiếp: Một nghiên cứu về William Blake (Fearful Symmetry: A study of William), Nhà phê bình được đào luyện (The Well-Tempered Critic), Một vọng tuyến tự nhiên (A Natural Perspective),Những cổ mẫu văn chương trong các truyện ngụ ngôn về diện mạo(The Archetypes of Literature in Fables of Identity)… Trong đó, nổi tiếng nhất là công trình Giải phẫu phê bình (Anatomy of Critism, 1957).