Recent Articles

Hành trình mỹ học triết học từ Platon đến Adorno (Đề cương tóm tắt)

Nghệ thuật không chỉ mô phỏng tự nhiên (Platon) mà còn hoàn thiện nó (Aristoteles). Bản thân Tự nhiên được hiểu như là một nghệ thuật tổ chức chất liệu phù hợp với Logoi (các Ý niệm). Các hình thức thuần lý ấy là viae rationes (“những Ý niệm sống động”): con người chỉ mô phỏng một hoạt động (phương pháp) chứ không mô phỏng sản phẩm của Tự nhiên.

“Để biết mình, hãy nhìn vào mắt người khác!” (Trò chuyện triết học)

Chắc hẳn không ai bỏ công nghiên cứu triết học và nỗ lực diễn giải những tác phẩm cổ đại hay hiện đại nếu không tin rằng sẽ tìm được ở đó câu trả lời hay ít ra những gợi ý cho những câu hỏi của chúng ta ngày nay. Chỉ có điều, những câu trả lời không có sẵn, trái lại, chúng ta phải đi đến với họ bằng những câu hỏi của chính mình. Ta sẽ không khỏi kinh ngạc khi thấy không chỉ những tác giả cận và hiện đại mà cả cổ đại cũng còn đầy đủ tính thời sự.

Văn chương trong viễn tượng hậu-siêu hình học

Ta thường nghe nói đến vai trò đồng sáng tạo của người đọc, nhưng có lẽ chưa ở đâu vai trò này trở nên bức thiết, gay gắt và đầy thách thức như thế. Và nhà phê bình, nhà lý luận văn học cũng không còn có thể chỉ đứng ngoài để đọc vào tác phẩm mà cần nằm ngay trong văn bản để đọc ra. Tác giả, độc giả và nhà phê bình dường như hòa làm một, đó là điều mới lạ nhưng thật ra không phải hoàn toàn xa lạ trong đời sống tinh thần